Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Thứ Ba Tuần IV năm chẵn- Mùa Thường Niên

Written By Thanhcao's Blog on Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018 | 21:21

Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai: 2 Sm 18,9-10.14b.24-25a.30 - 19,3
Áp-sa-lôm, con ơi ! Phải chi cha chết thay con !
18 9 Khi ấy, Áp-sa-lôm bị bề tôi vua Đa-vít bắt gặp. Áp-sa-lôm đang cưỡi con la đi vào dưới một cây vân hương lớn, cành lá chằng chịt. Đầu y mắc vào cây vân hương và y bị treo giữa trời và đất, còn con la y cưỡi thì đi mất. 10 Một người trông thấy và báo tin cho ông Giô-áp : “Này, tôi thấy Áp-sa-lôm treo trên một cây vân hương.” 14b Ông Giô-áp cầm lấy ba cây thương trong tay, đâm vào tim Áp-sa-lôm, khi y vẫn còn sống, treo trên cây vân hương.
24 Vua Đa-vít đang ngồi giữa hai cửa thành. Người lính canh đi tới sân thượng cửa thành, trên tường thành. Anh ngước mặt lên nhìn thì thấy một người đang chạy một mình. 25a Người lính canh kêu lên và báo tin cho vua. 30 Vua nói : “Hãy lui ra một bên và đứng đó.” Anh lui ra một bên và đứng chờ.
31 Bấy giờ người Cút đến. Người Cút nói : “Xin đức vua là chúa thượng tôi nghe tin mừng. Hôm nay Đức Chúa đã phân xử để ngài thoát khỏi tay tất cả những kẻ đứng lên chống lại ngài.” 32 Đức vua hỏi người Cút : “Cậu Áp-sa-lôm có được bình an không ?” Người Cút trả lời : “Ước chi các kẻ thù của đức vua là chúa thượng tôi và mọi kẻ đứng lên chống lại ngài để làm hại ngài, đều phải chung một số phận như cậu ấy !”
19 1 Vua Đa-vít run rẩy, đi lên lầu trên cửa thành và khóc. Vua vừa đi vừa nói : “Áp-sa-lôm con ơi, con ơi, Áp-sa-lôm con ơi ! Phải chi cha chết thay con ! Áp-sa-lôm con ơi, con ơi !” 2 Người ta báo cho ông Giô-áp : “Kìa đức vua đang khóc, đang khóc thương Áp-sa-lôm !” 3 Hôm ấy, chiến thắng đã trở thành tang tóc cho toàn thể quân binh, vì hôm ấy, quân binh được nghe nói rằng : “Đức vua buồn phiền vì mất con.”
Đáp ca: Tv 85,1-2.3-4.5-6 (Đ. c.1a)
Đ.Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con.
1Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con,
vì thân con nghèo hèn túng quẫn.
2Xin Chúa bảo toàn sinh mạng con, bởi vì con trung hiếu.
Xin cứu độ tôi tớ Ngài đây hằng tin tưởng nơi Ngài.
Đ.Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con.
3Chính Ngài là Thiên Chúa của con,
xin rủ lòng thương con, lạy Chúa :
con kêu con gọi Chúa suốt ngày.
4Lạy Chúa, xin làm cho con được vui thoả,
vì con nâng tâm hồn lên tới Chúa.
Đ.Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con.
5Lạy Chúa, Ngài nhân hậu khoan hồng,
giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin ;
6lạy Chúa, xin lắng nghe lời con cầu khẩn,
tiếng con van nài, xin để ý lưu tâm.
Đ.Lạy Chúa, xin lắng tai và đáp lời con.
Tung hô Tin MừngMt 8,17
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Ki-tô đã mang lấy các tật nguyền của ta, và gánh lấy các bệnh hoạn của ta. Ha-lê-lui-a.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô: Mc 5,21-43
Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !
21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Suy niệm

Người đàn bà băng huyết và ông trưởng hội đường hôm nay có niềm tin thật mãnh liệt. Nếu như người đàn bà được cứu do chính lòng tin của mình thì em bé được cứu nhờ lòng tin của người cha. Như vậy, đức tin không chỉ có sức cứu vớt chính mình nhưng luôn đặt trong tương quan và muốn cứu lấy người khác. Vì vậy, trong mỗi thánh lễ và giờ kinh, ngoài việc cầu nguyện cho mình thì chúng ta cũng không thể quên cầu nguyện cho người khác, cách riêng, trong năm đồng hành với các gia đình trẻ này, chúng ta xin Chúa đến đem bình an và hạnh phúc đích thực cho mỗi gia đình.

Đăng nhận xét